Khả năng lôi cổ được toàn bộ thiên ma ra ánh sáng thật ra rất thấp.
Suy cho cùng, tính cách mỗi cá thể mỗi khác, năng lực xử lý tình huống cũng không giống nhau. Chẳng hạn như màn đe dọa vừa rồi, có kẻ sẽ không nhịn được mà để lộ sơ hở, nhưng có kẻ lại giấu nhẹm được.
Chuyện Diệp Lâm là nội gián vốn là tình báo đã nắm được từ sớm. Trước đây Lưu lão luôn giữ kín tin tức này để dành cho thời khắc then chốt, chẳng ngờ lại thực sự phát huy tác dụng ngay lúc mấu chốt.
A Li đúng thật chưa từng sử dụng năng lực lần nào, chỉ đơn thuần là phô trương thanh thế. Lần đầu tiên mượn tên đầu quân cho tứ đại Thiên Vương quân kia để khai đao, Trần Khanh không chút do dự ra tay tàn độc nhằm thị uy. Tuy nhìn qua vẫn thấy đầy rẫy mâu thuẫn, nhưng khi nguy cơ ập ngay trên đầu, không phải ai cũng giữ nổi bình tĩnh.




